Thứ Tư, 12 tháng 5, 2021

CHẠNH...

Những lúc nào em thấy cô đơn?

Quãng đường dài mênh mang... em một mình cầm lái...

Nắng hong chẳng kịp khô dòng mồ hôi nhễ nhại

Lối lạ mệt nhoài không muốn hỏi người dưng...


Những lúc lạc loài - mong một điểm tựa lưng 

Ước một vòng tay khẽ choàng qua ngực 

Dịu những suy tư... những điều uất ức

Khép mắt ngủ vùi quên tạm thế gian...


Những lúc sai lầm, bao chuyện bất an

Ước một nụ cười nhẹ trên làn tóc

Ước được buông xuôi thoả thuê mà khóc

Ai đó chở che, ai đó vỗ về...


Ác mộng canh trường chới với cơn mê

Tỉnh giấc tìm quanh chẳng ai kề cận

Những lúc trắng đêm trở mình ngơ ngẩn 

Thèm một cái ôm... dại cả xuân thì...


Ong bướm dập dìu - ai thật cuồng si?

Ai chẳng tính toan, chẳng màng được mất?

Ai chỉ mỗi em giữa đời tất bật?

Ai hiểu em hơn em hiểu chính mình?


Nhân thế luân hồi ai nợ ba sinh?

Một kiếp trầm luân nửa đời còn lạc

Ai thuộc về em?... dù là chốc lát...

Để được thấy mình... chẳng hoá hư vô...

15.04.2021

SR