Thứ Sáu, ngày 30 tháng 10 năm 2015

....

Ru em 
... chốc nữa đi anh...
Đêm không lạnh...
... lá sau mành chẳng lay.

..........


Em nhớ…
… ngày xưa…
… nồng nàn…
Hương nắng những chiều thứ bảy.
Những đoá hồng mơn mởn cháy
Đường xa
… ngân nga…
… bôn ba.

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

Không đề...

Em thích được cùng anh thả xe trên triền dốc
Gió mơn man, đời buông thả sau lưng
Em thích ngồi tựa vai, rượu phả trên làn tóc
Nụ cười anh ngọt lịm giữa lưng chừng

Vu vơ...

Có những nỗi niềm không thể gọi thành tên
Em giấu sau những nụ cười son trẻ
Có những chờ mong… lắng đáy ly rất khẽ
Cạn bao lần… cũng không dễ vơi đi

Thứ Hai, ngày 16 tháng 9 năm 2013

Mùa riêng...

Có người ví tình yêu như mùa Xuân
Cơn mưa bụi khẽ khàng chạm nụ hoa mới nở
Như cơn mưa tình nhân buổi đầu tiên… một thưở
Đêm rụt rè ve vuốt mảnh trăng son…

Thứ Tư, ngày 07 tháng 8 năm 2013

Vu lan về... kể chuyện... ăn chay...

Từ lúc mới sinh ra cho đến năm 10 tuổi, người gắn bó với nó nhất và luôn bên cạnh nó không phải ba hay mẹ, mà là bà ngoại. Tất cả mọi chuyện từ lớn đến nhỏ đều do ngoại dạy bảo, dặn dò. 

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 7 năm 2013

Đôi khi... nhớ lạ... cái nghèo...

Sáng nay giặt đồ, bỗng dưng nhớ quê, nhớ ngày xưa đến lạ. Hay nói đúng hơn là nhớ ngày xưa. Vì quê bây giờ "thành thị hoá" từ lâu, không còn cái "chất" như ngày xưa nữa.

Đôi khi tôi thấy mình cũng là đứa... vô duyên tệ. Có những thứ "tào lao mía lao" cũng làm tôi nhớ và hoài niệm. Và đôi khi, tôi thầm cảm ơn cuộc đời, cảm ơn số phận đã đặt tôi sinh ra trong nghèo khó. Để tôi có những trang hồi ức lấm lem phong phú sắc màu, trong vắt niềm vui.