Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Sài gòn vắng một mùa đông...

Lắm lúc tiếc Sài Gòn không có mùa Đông
Không cái lạnh giao thời, se se gió Bấc
Không chỗ giấu niềm riêng sau manh áo chật
Không biết co ro sớm – tối sương hàn


Mưa – nắng Sài gòn sớm hợp, sớm tan
Như những buồn – vui từng giờ vội vã
Lăn lóc mệt nhoài ngày ngày tất tả
Đêm lệ có tràn cũng ướt trong mơ...

Tất bật quen dần, rủ cả hồn thơ
Nhìn chiếc lá phai... ngoảnh đầu đã mất
Trang sách đời trôi ùa theo gió lật
Ai biết tim mình cũng rất nồng say

Men rượu Sài gòn uống chẳng đủ cay
Thiếu chút khoảng không… dõi về đâu đấy…
Để vọng ngày xưa… cố nhân tìm lại
Dăm nhớ vụng về… bẽn lẽn vu vơ…

Đông sớm chạnh lòng phương Bắc đề thơ
Bỗng ngẫm… ta – người… buồn? – vui? Lấp lửng…
Giá một bình minh trời Nam trở lạnh
Ta nán lại giường… nếm tí bâng khuâng…

19/10/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét